Quay lại

CÔN ĐẢO- Một chuyến đi_ Tác giả: Quốc Hòa

                        

          Chuyến tàu đêm Côn Đảo 10, từ Thành phố Bà Rịa – Vũng Tàu đã hơn 12 giờ bồng bềnh trên biển, vượt qua hàng trăm hải lý đã cập cảng Bến Đầm đưa đoàn chúng tôi về thăm Côn Đảo.

          Đón đoàn chúng tôi là Huy – PCN – UBKT huyện ủy Côn Đảo, bảnh trai, vui tính ngồi cùng xe vượt qua chặng đường dài 14 km đưa chúng tôi về nơi nghĩ.

          Sau mọi sinh hoạt cá nhân xong, đúng 8h 30' sáng ngày 08/8/2013 đoàn tổ chức đi viếng nghĩa trang Hàng Dương, vòng hoa mang dòng chữ "Đoàn cán bộ Ủy ban kiểm tra quận ủy Hải Châu thành phố Đà Nẵng kính viếng". Trong khói hương trầm nghi ngút, tiếng nhạc trầm hùng vang lên, không khí trang nghiêm yên ắng đến tận cùng, để mổi dòng tâm tưởng chúng tôi được trở về với Côn Đảo đất thiêng và cũng là nơi yên nghỉ hơn 20.000 người tù đã hy sinh vì Độc lập, Tự do của Tổ quốc.

          Cô gái có dáng người mảnh khảnh là Như Xuân, có giọng nói truyền cảm đã dẫn dắt chúng tôi về với những tấm gương hy sinh của những người Cộng sản kiên trung bất khuất.

          Câu chuyện xúc động "Gửi lại chiếc áo của mình cho đồng đội" trước lúc trút hơi thở cuối cùng của đồng chí Lưu Chí Hiếu dù bị địch tra tấn vô cùng dã man, nhưng đồng chí vẫn luôn trung thành với Đảng, đã trả lời đỉnh đạt trước kẻ thù "Tôi không thể ly khai với Cộng sản được", khi bị xử bắn đồng chí còn cởi áo trao lại cho đồng chí mình, đã trở thành một tấm gương bất tử, tạo những cảm hứng cho nhiều văn nghệ sĩ biểu hiện trong tác phẩm, tác giả của mình ở hiện tại và tương lai.

          Đoàn chúng tôi đi đến viếng mộ đồng chí cố Tổng Bí thư Lê Hồng Phong trong tư thế trang nghiêm, ngưỡng mộ một vị lãnh đạo, dù bị tù đầy khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng đồng chí đã tỏa sáng lòng trung thành, sức chịu đựng phi thường và hy sinh oanh liệt vì Đảng, vì dân.

          Chúng tôi đến dâng hương mộ chí sĩ yêu nước Nguyễn An Ninh và nhiều ngôi mộ có danh, vô danh…ở đó, mà không biết từ bao giờ, từng ngôi mộ luôn có hương hoa thơm ngát lan tỏa một cánh rừng ở góc nghĩa trang.

          Tôi nghĩ, hiếm có một Đảng Cách mạng nào như Đảng Cách mạng Việt Nam, một Đảng mà hầu hết các lãnh đạo, lãnh tụ đều phải trải qua những năm tháng bị bắt bớ giam cầm, tra tấn, hành hạ đến cùng cực, để nơi "địa ngục trần gian" này trở thành nơi thử thách lòng trung kiên, ý chí kiên cường bất khuất của người Cộng sản mà về sau nhiều đồng chí đã trở thành học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

          Sau khi khấn nguyện, những chiến sĩ và đồng bào ta đã vĩnh viễn nằm lại ở nơi hòn đảo thiêng của Tổ quốc, đoàn theo chân cô hướng dẫn viên hội tụ tại mộ Chị Võ Thị Sáu, nơi yên nghỉ cuối cùng của người liệt sĩ nữ Anh hùng vùng Đất Đỏ.

          Hương trầm vàng bạc, gương lược áo dài, hoa trái mang dáng hình con phượng được tôn kính đặt lên mộ Chị. Đoàn chúng tôi xếp hàng hai bên, đang tập trung với tấc cả cảm xúc vừa tôn trọng, vừa trang nghiêm, vừa gần gũi…Trên tay mỗi người cầm những nén hương cầu mong Chị độ trì, phù hộ cho Quốc thái dân an và trong đó cũng có những nén hương lòng của ai đó, có những vướng mắc, lo âu, mong Chị thương tình chia sẽ, tháo gỡ dùm cho. Nhìn mộ Chị rồi nhìn hình ảnh Chị tọa lạc trên bia mộ, tôi lại hình dung sự linh thiêng huyền thoại mà chị đã để lại bao hình ảnh đối với kẻ thù đến bây giờ và về sau vẫn còn khiếp sợ.

          Bây giờ, đang đứng trước mộ phần đầy hoa mà tôi như thấy cả mùa xuân đang bừng lên trên mộ Chị. Thì ra, người đời sau dù cùng thế hệ hay không cùng thế hệ, dù không cùng chiến tuyến, nhưng với Chị, chung có điều duy nhất là hết lòng kính trọng, thương yêu và ngưỡng mộ.

          Đoàn tiếp tục đi thăm nhà gian chuồng bò, nơi ấy đã giam hàng trăm đồng bào, đồng chí trong một không gian chật hẹp dưới nước phân của bò và dồn nguồn nước dơ bẩn từ các hố xí ở các trại giam nơi khác đổ về… nỗi đau đớn đến tận óc, nỗi lạnh buốt đến tim gan…

          Nhiều đồng chí, đồng bào tuổi cao, ốm yếu không sao chịu nổi đã chết cóng lạnh, hy sinh tại trại giam này. Độc ác hơn nữa, chúng còn chôn sống 150 đồng chí, đồng bào ta ở hố chôn tập thể gần kề trên đồi.

          Đi thăm Cầu Tầu 914, đoàn lại thấy sự ác độc vô cùng dã man của kẻ thù, tra tấn ép buộc lao động khổ sai đến cực hình mà con số 914 là tính mạng của đồng chí, đồng bào ta đã anh dũng hy sinh ở Cầu Tầu này.

          Đoàn tiếp tục đi thăm các dãy nhà tù Phú Hưng, Phú Mỹ, Phú Tường, Phú Bình, Chuồng Bò…chuồng cọp thời Pháp, thời Ngụy, thời Mỹ…Ở đâu cũng có vẻ hiện đại, mà tập trung nhất là sự hiện đại của sự tra tấn, giết người dã man… nhất thế gian này. Ở đây đã có 20.000 người đã hy sinh.

          Nay đất nước đã 38 năm hòa bình, Thống nhất, Côn Đảo đã thay da đổi thịt, Hàng Dương bây giờ như một công viên xanh tuyệt đẹp, Nhà nước và huyện Côn Đảo đang chỉnh trang và hoàn thiện một số công trình quan trọng cấp bách, để giữ gìn, để phục chế tội ác, để lên án kẻ thù và làm trường học cho bao thế hệ thanh niên Việt Nam về tấm lòng yêu nước, sự hy sinh của bao tấm gương kiên trung bất tử và huyền thoại của bao thế hệ cha anh vì nền Độc lập – Tự do của Tổ quốc.

          Côn Đảo đang mở rộng những vòng tay thân ái và hân hoan chào đón bạn bè bốn phương, đồng bào, đồng chí về với Côn Đảo đất thiêng.

                                                                                                QUỐC HÒA










Thống kê truy cập Thống kê truy cập

0 0 0 0 2 1 6 6 6 1

Truy cập hôm nay: 317
Truy cập tháng này: 11950
Truy cập năm nay: 53738